quoc khanh
Life and Nothing Morenhững dấu vếtMột buổi tối không có trong sự thậtThu tànThèm chết đi được một lúcmore...

những dấu vết

Published on 16-03-2020

chặng đường đi làm mỗi buổi sáng và chiều kể tôi nghe câu chuyện về sự bất động của thành phố. tôi là con đường, nằm đó và ảo tưởng rằng mình chuyển động, những con xe chạy trên thân thể tôi úp sấp, gió phiêu dạt, hơi thở bập bềnh theo nhịp thở của đất. tôi đọc những ký hiệu tạo thành từ vệt xe lăn qua để lại trên da thịt. dấu vết trầm tích, in hằn rồi bị xói mòn bởi ánh sáng, gió và những bất trắc, những dấu vết đắm đuối với chốn không người, những dấu vết trôi nổi, tự huỷ và vô hình trước khi có người đọc đến.

bây giờ thành phố đang chiều tà, mặt trời rút máu, chữ o tròn đỏ nhợt dần trong khoảng trống, cái miệng ngáp. tôi đã rung lên dữ dội đôi lần một ngày và giờ, tôi âm u đếm những dao động tắt dần trên da thịt để dụ dỗ cho giấc ngủ.

những đêm đến và rời khỏi tôi, chúng đã yêu tôi, chúng chầm chậm liếm láp, chúng biến dạng từng hình hài, chúng im lặng và tôi thở, tôi áp mặt vào gương mặt ấy, bờ lưng ấy, dòng sông ấy, bầu trời ấy, tôi làm mòn những đường nét, tôi tẩy xoá những dấu hỏi về quá khứ, tôi bào mòn tôi bằng sự quên lãng, tôi cắt gọt những cái bóng của cơn mơ.

tôi thích con hẻm hoang vắng này, bầu không khí trống trải này, sự im ắng này. tôi thích tỉ mẩn đi trên con hẻm này nhặt những lá khô đã úa, tôi thích ngôn từ quạnh quẽ này, sự vô cảm này, tôi thích sự biến mất của tất thảy gương mặt thân quen thơ ấu này, tôi thích những kẻ mơ nằm bại trận này, tôi thích sự kiệt cùng này sự lụi tàn này, sự huỷ hoại này, bài thơ khô hạn này, tình yêu loạn lạc trong những đêm này. sự im lặng và tàn nhẫn, thản nhiên nằm đó, không mời gọi. nhớ nhung dâng đầy ngực thoáng qua những kẻ qua đường may mắn.

mặt tôi không hề hiện diện bằng cái mặt, điều duy nhất mà ta đang có là một hiện diện để sống, và để chết.

just kill me, no need for any reason!? death without reason, inside something, forgotten, inside a painful sadness, inside a memory, it has not (yet) gone away the smell of the corpse decomposing until it is diluted into the void.

bây giờ, tôi vẽ một vòng tròn trên đất, và tôi lún sâu mãi xuống đất cứng, cho tới khi hoàn toàn lạnh vắng, và tôi sẽ không trở về.

← previousnext →