quoc khanh
Life and Nothing Morenhững dấu vếtMột buổi tối không có trong sự thậtThu tànThèm chết đi được một lúcmore...

Theo mây trên cao

Published on 13-08-2019

Đối với hắn mỗi ngày thức dậy, một tiếng một lần lại nhìn ra bầu trời, hắn ước mong có được đôi cánh thật to rộng để sải cánh bay đi.

Giống như thể hắn đang sống trong hai thế giới, một muốn dứt bỏ hết mọi trách nhiệm, một toan đứng lại cho một phần trong mình và những người xung quanh an lòng, chỉ biết trái tim đó là một quãng mênh mông vô tận, mỗi ngày tìm kiếm câu trả lời cho chính mình.

Đối với hắn, trước mặt bao người bình thường lúc nào cũng cười cười nói nói, lúc nước mắt xót xa nhất cũng chỉ muốn để dành cho riêng mình. Đối với hắn, nỗi buồn là chuyện đương nhiên sẽ đến, kể đi kể lại trong cái suýt xoa ủi an của bao người đi nữa cũng chỉ làm mình yếu đuối hơn.

Từ một lúc nào đó không biết nữa, có cả một thế giới nào đó đã được tạo ra, để khóc và cười trong đó một mình, mà vẫn thấy bình yên.

Đối với hắn, tận cùng nỗi đơn độc của tuổi trẻ, đôi khi chỉ ước mong có một ai đó đuổi kịp những suy nghĩ của mình. Chạm tay vào hai thế giới hắn đang sống, và nói một câu bình thường: có làm sao đâu, rồi sẽ ổn thôi mà.

Chỉ thể thương hại cho hắn đã quá già cho những ủi an ngày đó.

← previousnext →