quoc khanh
sitting in the cyclethe art of losingmột kết thúc khácphiếm mưaLife and Nothing Moremore...

Trên những chuyến xe

Published on 15-08-2019

Từ hồi lên thành phố khói bụi kẹt xe, mình hay di chuyển bằng xe công cộng, hai năm gần đây thì thường đi Grab hơn.

Mình đi nhiều tới độ, mỗi ngày, trừ những hôm mệt, là mình biết thêm bao nhiêu mảnh đời trong cuộc sống này, lấp đầy cái thế giới vốn dĩ đã chật hẹp của mình.

Mới hôm gặp anh tài xế tử tế, trời thì mưa, đường thì bùn. Ảnh bọc hai cái bao nỉ vào trong bánh xe chỗ mình ngồi, bảo để sình đừng bắn vào quần áo. Ảnh là một trong những tài xế chu đáo hiếm hoi. Người Bắc, cùng vợ vào mưu sinh, chạy sáng chiều về phụ hàng giúp vợ, vậy mà ảnh kêu: mà con anh lớn rồi, cũng đỡ cực. Ủa lớn cỡ nào vậy anh? lớp 10 với lớp 5. Chời ơi, vậy vẫn phải lo, chớ lớn mấy đâu anh. Ổng cười hề hề.

Rồi gặp bạn sinh viên năm cuối cơ khí, nói suốt đường về. Bạn cố chạy sớm hơn để bắt khách người ta hổng bắt, có tiền, xong tối đi học anh văn để xin công ty nước ngoài, chắc là mới ra trường xin công ty nước ngoài lương cao hơn. Mình nói chọn chi nghề đi công trường cực chết cha, hỏng biết có bị cay không haha.

Những chuyến ra quán cafe khuya, có chú tài xế gần nhà đúng giờ đó book là lúc nào cũng trúng. Mỗi chuyến chú đều khuyên mình giữ sức khoẻ đừng tham việc quá. Mà chú thì vẫn cứ chạy buổi đêm, trái giờ lại chưa kể nguy hiểm, mưu sinh thôi chứ có ai muốn như vậy đâu. Nói chuyện một hồi thấy mình buồn buồn là ổng chuyển qua hát luôn, tiếc là hát không được hay.

Chỉ quan tâm xã giao vậy, mà thấy ấm lòng.

Rồi bữa qua, gặp “chị” xe công nghệ. Bốn mốt tuổi gần tuổi mẹ mình luôn mà đẹp, trẻ trung xì tin nha. Trời, em tin hông, chị chạy một năm rồi mà lên 10 kí, sáng chạy trưa về nghỉ ăn cơm tối chạy. Mà em tin hông, bữa chị gặp thằng kia, nó bắt chị chở lên tới Bình Dương, xong chị về xe không, nắng mà lỗ chổng cẳng luôn em. Em tin hông, chị còn chơi Liên Quân, đi họp offline, xong già quá giờ hổng dám đi nữa, có đứa nhỏ tuổi hơn con chị nữa thấy quê quá. Em tin hông, có bữa chở cha kia xỉn, chở xong xuống kiếm chuyện không trả tiền, chị dzọt cho lẹ, không thôi nó mần… Xong gần tới nhà, em tin hông, bữa gần tới chị không cho đứa kia xuống, biết sao hông, chị chưa kể hết chuyện ai cho em xuống, ngồi đó đi. Mình bảo: Chời ơi, vậy giờ em có được xuống hông? Phụ nữ làm nghề đàn ông, mà dễ thương thấy ớn.

Bữa nào gặp mấy ông chú, than chời ơi nó bắt tao nộp lý lịch tư pháp, đi xin mất mẹ ngày chạy, chời ơi, tao đang chạy Grab, vừa cài app Goviet chưa kịp chạy cái nó cắt luôn, mất nết dễ sợ, có bữa gặp mấy anh bán than thôi rồi, khổ lắm em ơi, có tiền lẻ không…, có hôm còn bị chửi zô mặt :))

Tính mình thì ít nói, chỉ ai nói thì mới nói lại thôi, chục chuyến thì im lặng cũng năm sáu. Hay nhiều khi mệt mỏi, hoặc thấy bác tài chạy cả ngày cũng mệt, chạy nhanh cho xong chuyến, đến nơi nói câu cảm ơn cho nhẹ nhàng. Vậy mà kỷ niệm nhiều lắm, đến hồi muốn kể lại không nhớ hết. Nói chung thì cuộc đời vẫn khổ, và người ta vẫn sống.

Bây giờ nhiều người nói chuyện lớn lao quá, làm giàu, tiền tỉ, xe hơi, cứu thế giới… mà mình lại thích những cái tí xíu như vậy, hít thở, mưu sinh, xô bồ, nghiệt ngã, rồi cũng qua một kiếp người.

← previousnext →